Giáo dục

Thơ về Hà Nội – Những bài thơ hay, đầy cảm xúc về Hà Nội

Hà Nội – thủ đô của ngàn năm văn hiến với cầu Thê Húc, đền Ngọc Sơn, … di sản của nền văn hóa cổ kính, cầu Long Biên chứng nhân của lịch sử. Tất cả đã làm nên một Hà Nội xen lẫn hiện đại và cổ kính, đẹp, giản dị nhưng vẫn sầm uất. Dưới đây là thơ về Hà Nội – Những bài thơ hay, đầy cảm xúc về Hà Nội.

1. Hà Nội – Trần Đăng Khoa

Hà Nội - Trần Đăng Khoa

Hà Nội có chong chóng
Cứ tự quay trong nhà
Không cần trời thổi gió
Không cần bạn chạy xa.

Hà Nội có nhiều hoa
Bó từng chùm cẩn thận
Mấy chú vào mua hoa
Tươi cười ra mặt trận.

Hà Nội có Hồ Gươm
Nước xanh như pha mực
Bên hồ ngọn Tháp Bút
Viết thơ lên trời cao.

Hà Nội có nhiều hào
Bụng súng đầy những đạn
Và có nhiều búp bê
Bóng tròn cho các bạn.

Hà Nội có tàu điện
Đi về cứ leng keng
Người xuống và người lên
Người nào trông cũng đẹp.

Mấy năm giặc bắn phá
Ba Đình vẫn xanh cây
Trăng vàng chùa Một Cột
Phủ Tây Hồ hoa bay…

2. Lang thang chiều Hà Nội – Mạc Phương

Hà Nội chiều nay trong tiết cuối đông
Cái nắng hanh làm đỏ hồng đôi má
Vết chân chim hằn sâu thêm vất vả
Xếp loằng ngoằng che cả nét tươi xinh.

Hà Nội với em chẳng chút thịnh tình
Những bước chân một mình nơi bệnh viện
Mặt mũi nhọ nhem chẳng màng thể diện
Chỉ buồn phiền đang mải miết chạy đua.

Hà Nội chiều nay méo ngọn gió lùa
Trên đường phố như cợt đùa nỗi khổ
Em lang thang gót buồn băng qua phố
Tự rặn mình…phải cố để mà vui.

3. Thu Hà Nội chờ anh – Lê Mỹ Hường

Thu Hà Nội chờ anh – Lê Mỹ Hường

Hà Nội đã vào thu rồi, anh có biết không?
Lá vàng đỏ rụng rơi dài cuối phố
Heo may khẽ thổi qua con ngõ nhỏ
Nơi có em đang ngóng đợi anh về…

Hà Nội thu về đẹp đến say mê
Nắng hong nhẹ, đàn bồ câu nhặt thóc
Liễu bên hồ ngả nghiêng xõa tóc
Cây cơm nguội vàng chùm lá nhỏ xinh xinh.

Hà Nội thu chào đón ánh bình minh
Thạch thảo tỏa bên thềm hạt nắng
Hương sữa nồng thơm mặc lòng ai trống vắng
Khắc khoải, chờ mong một lời ước hẹn thề…

Hà Nội thu về, nhâm nhi cà phê
Nghe điệu nhạc bâng khuân tràn nỗi nhớ
Se sắt lòng thương yêu về một thủa
Hà Nội giao mùa giói đã gọi thu sang!

Mùa thu Hà Nội đẹp thật dịu dàng
Hương cốm gói trong lá sen thơm phức
Cúc khoe sắc nhẹ nhàng đánh thức
Người đi xa Hà Nội mãi chưa về…

Thu rải mật óng ả cả triền đê
Cánh đồng vàng thơm mùi hương lúa chín
Em nắm tay anh xốn xang, bịn rịn
Hẹn mùa thu sang, tàu sẽ cập bờ.

Về thôi anh – Thu Hà Nội đang chờ…!

4. Phố đêm Hà Nội – Triệu Phú Tình

Hà Nội trời đêm nay thật dịu mát
Mới đầu hè ve đã hát nỉ non
Phố Khâm Thiên trên ngõ nhỏ con con
Hàng xén muộn vài người còn qua lại

Điếu thuốc tàn mắt mơ màng xa ngái
Nhớ Hà Nội nhớ em gái thuở nao
Chén trà đặc khiến dạ thêm cồn cào
Vì sẵn có tình ai trao khắc khoải.

Con phố này vẫn tồn tại mãi mãi
Trong lòng tôi giữ lại những thân quen
Đêm buông xuống phố đã rực sắc đèn
Vài hạt mưa lắt lay xen màu nhớ.

Ta cảm nhận phố như đang nức nở
Khóc cùng mưa than thở chuyện ngày qua
Hà Nội ơi giờ ai đã đi xa
Ta đồng cảm thương phố già vẫn đợi.

Ta cũng buồn khi phố hoài chới với !

5. Hà Nội yêu thương – Bằng Lăng Tím

Hà Nội yêu thương – Bằng Lăng Tím

Đã lâu lắm không về thăm Hà Nội
Gió Tây Hồ nhẹ thổi ngát hương sen
Quán cà phê xanh đỏ sắc ánh đèn
Xe xuôi ngược cây ven đường lá đổ.

Chân bước dạo đi qua từng con phố
Giữa Hạ rồi phượng nở rực màu hoa
Nắng nhẹ rơi từng sợi dưới hiên nhà
Bao kỷ niệm lòng ta xao xuyến nhớ.

Cầu Thê Húc dáng cong sơn màu đỏ
Nối đôi bờ cứ ngỡ cảnh thần tiên
Đền Ngọc Sơn khói hương tỏa khắp miền
Hồn lắng thả bình yên nghe khúc nhạc.

Qua phố nhỏ về đây bên Lăng Bác
Lũy tre ngà trầm mặc đứng góc sân
Tiếng chim ca sương đọng giọt trong ngần
Hà Nội phố sao thân thương đến lạ.

Sông Hồng nước mênh mông bờ đôi ngả
Cầu Long Biên nhớ quá mỗi lần về
Phù sa bồi mượt bãi cỏ ven đê
Tim ghi khắc lời thề xưa ở lại.

6. Em yêu Hà Nội – Lê Văn Đệ

Em ao ước bao lần về Hà Nội
Hà Nội quê anh như hội bốn mùa
Ánh nắng vàng đẹp lắm những mùa Thu
Hạ cánh phượng hồng vui đùa trang vở.

Ngát hương hoa sữa mùa Đông hé nở
Thơm nồng nàn gợi nhớ thuở yêu đương
Hà Nội quê anh nhung nhớ vấn vương
Tới lần đầu nhớ nhung tha thiết mãi.

Quê anh đẹp lắm, tình em trang trải
Ở phương xa em mơ ước thăm nhiều
Có bao thứ cũ mới để em yêu
Em trân trọng tình yêu nơi Hà Nội.

Lần ấy bên anh em vui không vội
Thủ thỉ thì thầm ước tới nhiều thêm
Ước bên anh ngắm Trăng sáng dịu êm
Em tặng anh nụ hôn mềm ngọt lịm.

Nét duyên đỏ hồng tơ lòng chúm chím
Thỏa hẹn hò chín nhớ đợi mười thương
Ước thăm Hà Nội em ngắm phố phường
Đọc thơ anh, môi thêm hường nũng nịu.

Bao thứ đẹp cuộc đời luôn kéo níu
Sợi nhớ sợi thương ngọt dịu tháng ngày
Hà Nội quê anh em mãi đắm say
Gửi nhung nhớ, gió heo may, ấm áp.

7. Mùa thu Hà Nội trong tôi – Nguyệt Sương

Mùa thu Hà Nội trong tôi – Nguyệt Sương

Hà Nội ơi ta yêu lắm cái mùa thu Hà Nội
Góc phố xôn xao dòng người cuộn chảy
Nắng thu vàng ánh những gương mặt ấy
Một chút thân quen, một chút thấy xa vời.

Hà Nội ơi tháng mười về hoa sữa rơi rơi
Hương ngào ngạt len vào từng ngõ phố
Giờ xa Hà Nội bao năm rồi vẫn nhớ
Hoa sữa nồng nàn ấm đường phố Quang Trung.

Hà Nội ơi mùa thu đẹp vô cùng
Khi buổi sáng một mình lang thang dạo
Ghé đường Phan Đình Phùng mùa này xanh lá sấu
Bình minh lên xuyên vệt nắng ngang đường.

Hà Nội ơi biết mấy thân thương
Từ phố cổ bình yên đến góc cà phê ven đường xinh xắn
Từ những mùa hoa lãng mạn đến lối hẹn hò thơ mộng
Tất cả thổi bào lòng người dạ khúc hân hoan.

Hà Nội ơi sáng sớm tinh khôi mùi hương cốm làng Vòng
Thứ giản dị mà đậm đà tinh khiết
Được chắt chiu từ tình yêu người nghệ nhân đặc biệt
Đã tạo nên một thức cốm tuyệt vời.

Hà Nội ơi đẹp lắm tháng mười
Lớp khói sương Hồ Tây ướp nắng vàng bảng lảng
Chùa Trấn Quốc đưa hồn người vang vọng
Chốn bình yên thanh tịnh tọa thiền…

Hà Nội ơi ta nhớ không quên
Tất cả những mảnh ghép của những điều giản dị
Từ gó phố, hàng cây, ngôi nhà bao thế kỉ
Đã góp thành một mùa thu Hà Nội rất riêng!

8. Hà Nội mưa bay – Mạc Phương

Tự dặn mình… đừng như thế em ơi
Sao cứ mãi chơi vơi trong miền hư ảo
Tỉnh lại đi đừng để tim khờ khạo
Nhớ một người nói xạo…chả đáng tin.

Khóc đi em đừng cố gắng nén kìm
Bao ngày qua em lặng im đã đủ
Thấy hồn hoa sắc tàn phai héo rũ
Thương mái đầu đã phủ bạc thời gian.

Cuộc vui nào cũng đến lúc sẽ tan
Dẫu cô đơn đừng than van em ạ
Con đường nào cũng rẽ đi trăm ngả
Giữa chợ đời đừng lã chã dòng châu.

Chỉ thời gian là liều thuốc nhiệm màu
Sẽ chữa lành nỗi đau trong tâm khảm
Em lại cười nhìn phố xưa lãnh đạm
Và vui mừng khẽ chạm cánh hoa xuân.

Hà Nội phố trong ngày nghỉ cuối tuần
Dòng người đi bớt ít phần náo nức
Mưa lay bay thấm tim buồn rưng rức
Em trở về …nghe lồng ngực nhói đau?

9. Về với Hà Nội em yêu nhé – Triệu Phú Tình

Về với Hà Nội em yêu nhé – Triệu Phú Tình

Về Hà Nội với anh đi em hỡi
Ngắm Hồ Gươm diệu vợi bóng Tháp Rùa
Thăm Hàng Đào cũng ngõ phố cổ xưa
Đến đền phủ thắp hương chùa Trấn Quốc.

Ngồi hóng mát nhìn dòng người xuôi ngược
Quán Hồ Tây lộng gió nước bềnh bồng
Em hãy về anh đưa đến Cửa Đông
Ăn nún rối nem cua đồng ngon tuyệt.

Qua làng Hậu chắc chỉ nghe chuae biết
Hương Cốm thơm nưng nức hết muốn về
Em đã từng đến bờ bãi ven đê?
Sông Hồng đỏ mang lời thề non nước.

Về thì hãy bảo anh còn đón rước
Đưa em đi nơi thân thuộc Hà thành
Mình sẽ cùng nắm tay dạo loanh quanh
Hưởng chút ít trong lành nơi phố thị.

Vậy em nhé xin đem lòng nhớ kỹ
Anh mời rồi thì hãy nghỉ về chơi
Sẽ thật vui khỏi hoang phí một đời
Rằng đã đến thăm nơi là Hà Nội.

10. Hà Nội hay em – Trần Phong

Em tạo dáng, đời tư duy Hà Nội
Mặt đượm buồn, vẫn giữ nét thanh tân
Áo dài cống hiến những đường cong vô đối
Quốc phục giản đơn, em lại đẹp vô ngần.

Trời tháng Tám, hoa Ly còn khoe sắc
Đường Cổ Ngư gió cuốn những cành Ban
Mượn chút nắng soi gương hồ Trúc Bạch
Để vần thơ níu nửa giấc mộng tàn.

Ngắm hình em, nhớ những ngày Hà Nội
Tay trong tay, nghe lại khúc ru tình
Tim đập nhanh nên nụ hôn cũng vội
Hoa rụng bao giờ mà lá hãy còn xanh?

Mưa tháng Tám, nước sông Hồng cuộn đỏ
Tiển đưa người, nửa ly rượu vẫn say
Bài thơ mới, quyết cắt đi vần nhớ
Để con tim thoát khỏi cảnh lưu đày.

Mai Hà Nội không còn tà áo trắng
Biết tìm ai để nối sợi tơ lòng?
Kể nhau nghe những chuyện đời mưa nắng
Bao ân tình đành trả lại dòng sông.

11. Hà Nội ơi! Tôi nhớ mãi muôn đời

Hà Nội ơi Tôi nhớ mãi muôn đời

Ta nhớ cả những khi hạ trở về
Tiếng ve kêu giữa phố phường Hà Nội
Những dòng xe nối nhau đi rất vội
Hà Nội oi nồng nóng lắm người ơi!

Rồi cơn mưa rào bớt chợt tuôn rơi
Để Hà Nội lại dịu êm trầm lắng
Cái chói chang không còn trong ngõ vắng
Chợt nắng, chợt mưa ta mãi quen rồi.

Ta nhớ mùa thu rào rạc lá rơi
Ta nhớ mùi hương nồng nàn hoa sữa
Ta nhớ cả cái màu tươi lá đỏ
Của cây bàng cuối phố trước nhà ai.

Cốm làng Vòng thơm lắm lắm người ơi,
Ta mãi không quên miền ven đô ấy
Ta đã đi nhiều nơi sao vẫn thấy
Hà Nội của ta nặng trĩu trong lòng.

Ta cũng nhớ về Hà Nội mùa đông
Cây trút lá xác xơ cành trước gió
Khát khao nhớ chiều hoàng hôn tím đỏ
Sóng Tây Hồ lạnh giá bước vào đêm.

Ta nhớ cả cái màu trắng trinh nguyên
Của cúc họa mi khi mùa đông tới
Đẹp say lòng biết bao cô gái
Hà Nội đông về vẫn cứ dịu êm.

Ta mãi nhớ cái tiếng gõ leng keng
Của tàu điện đưa đón người trên ohoos
Tiếc lắm thay tàu điện không còn nữa
Nhớ nao lòng hình bóng tàu điện xưa.

Hà Nội ơi! Tôi nhớ mãi, muôn đời!

12. Mưa thu Hà Nội – Chiều Tím

Hà nội mùa này đâu vắng những cơn mưa
Như lời thơ, ai đã từng viết thế
Chiếc lá thu còn vương bao giọt lệ
Mà người về trong tiếc nuối, khôn nguôi.

Hà nội ơi, nỗi nhớ vẫn chơi vơi
Mưa ngập đường, cuốn trôi bao hoài niệm
Để người đi, chia tay nhau bịn rịn
Em trở về, ướt đẫm những vần thơ.

Mưa dầm dề cho nuối tiếc nắng trưa
Giọt mưa buồn trên trang thơ nức nở
Bao vòng xe, quay tròn trong trăn trở
Có thể nào, mình bớt nhớ nhau không?

Hà nội mưa, cho ai vẫn chờ trông
Làm nỗi buồn trong em thêm quay quắt
Anh xa rồi, nơi ngày xưa gặp mặt
Một mình em đứng khóc, dưới thu mưa.

13. Hà Nội – Hoàng Anh Tuấn

Hà Nội – Hoàng Anh Tuấn

Em Hà Nội hàng Đường trong giọng nói
Để hàng Bông êm ái lót cơn mơ
Thương những buổi chiều Bác Cổ ngày xưa
Anh nắn nót một trường thi lãng mạn
Thơ thuở bé khắc ghi tỉnh ngõ
Trạm Hàng Cỏ ơi, nét thảo có mờ phai
Theo gót chân em từng bước hàng Hài
Yêu hàng lược chải mềm hương mái tóc
Thương dĩ vãng chiều Cổ Ngư trốn học
Hồn ngây ngô theo điệp khúc hàng Đàn
Hàng Guốc trưa hè gõ nhịp bình na
Khi hàng Nón quay nghiêng che mắt thỏ
Anh lúng túng cả Đồng Xuân xấu hổ
Gió mơn man hàng Quạt, áo đong đưa
Đây hàng Khay anh đưa tặng bài thơ
Em hốt hoảng chợ Hôm vừa tắt nắng
Thơ bay lạc, hồn anh là hàng Trống
Nghe hàng Gai cùng mũi nhọn buồn đau
Ôi hàng Ngang tội nghiệp mối tình đầu
Anh hờn giận mơ hàng Buồm lãng tử
Em Hà Nội dáng Sinh Từ thục nữ
Tìm đến anh hàng Giấy mỏng tương tư
Nghe khơi buồn sông Tô Lịch ngẩn ngơ
Thơ giàu có như thương bề hàng Bạc
Hàng Vôi đó nồng nàn trong ngây ngất
Ý hàng Đào chín mọng trái môi chia
Xin hàng Than rực cháy lửa đam mê
Khi quấn quýt trong ái ân Hà Nội.

14. Anh sẽ đón em về Hà Nội

Nếu em về thăm Hà Nội ngày mai
Anh sẽ đón em là ngươi khách quý
Dẫn em đi thăm Tháp Rùa kỳ vĩ
Ngắm hồ Gươm vàng óng nắng đầu thu.

Dẫn em sang hồ Tây thoảng sương mù
Nhìn tít tắp bờ bên kia tựa biển
Ngắm hoàng hôn nhuộm mây chiều tím đỏ
Để lòng ta nhen ngọn lửa hồng lên.

Dắt tay em dạo bước đường Thanh niên
Ta sống lại tuổi thanh xuân nồng cháy
Trái tim yêu lại nồng nàn thức dậy
Như ngày đầu sức vóc thật dẻo dai.

Vui trọn đêm trào đón ánh ban mai
Để khi về em còn lưu luyến mãi
Nhớ tha thiết sắc hương người Hà Nội
Mang tấm lòng hiếu khách nặng yêu thương.

15. Em ra Hà Nội mùa thu

Em ra Hà Nội mùa thu

Em ra Hà Nội lúc mùa vào Thu
Thoảng mùi hương hoa sữa bay khắp phố
Đường Hoàng Diệu trải thảm vàng lá đổ
Thu nhẹ nhàng đón em đấy phải không?

Hà Nội cổ kính với những mái đình cong
Dịu dàng sắc hoa Thu vàng Cúc nở
Em bên anh thẹn thùng bở ngỡ
Cô gái miền Nam đến Hà Nội lần đầu.

Nhìn phố phường thấy lạ lẫm chi đâu
Dọc Hồ Gươm liễu nghiêng mình soi bóng
Hà Nội của anh, Hà Nội em mong ngóng
Được một lần về để ra mắt thầy u.

Em về cùng anh giữa se lạnh sắc Thu
Giữa yêu thương có một vòng tay ấm
Hà Nội từ nay sẽ không còn lạ lẫm
Vì giữa Thu vàng còn hơi ấm thân quen.

16. Chiều Hà Nội – Lê Quang

Hà nội phố chiều lênh đênh
Thèm nghe tiếng bước chân mềm của em
Bên Hồ Tây gió như quen
Mùi hương tóc ướp cả đêm trăng buồn.

Vài con đường lá trôi suông
Nhặt lên một chiếc chợt thương mắt người
Vời trông tận cuối chân trời
Bóng chim tăm cá hút hơi thở dài.

Chiều nội phố nghiêng bờ vai
Phía em có đọng một vài sợi tơ
Nối tình vào giữa câu thơ
Năm ô cửa gió ngẫn ngơ một mình.

Một dòng kỉ niệm vô tình
Gieo lên vạt nắng linh đinh trở về
Ai còn ấp ủ câu thề
Để chiều Hà Nội đê mê giữa hồn.

17. Hà Nội phố – Bằng Lăng Tím

Hà Nội phố - Bằng Lăng Tím

Hà Nội phố chiều nay vương nắng nhẹ
Gió xào xạc lay khẽ cánh hoa rơi
Hồ Tây xanh in bóng cả khung trời
Đường gốm xứ ta một thời qua đó.

Phố chiều nay sữa thơm nồng đua nở
Hạ qua rồi Cúc rạng rỡ mùa thu
Liễu ven hồ theo nhịp sóng hát ru
Hoàng hôn tím dải sương mù nhẹ trải.

Tiếng chuông ngân theo gió chiều vọng lại
Đền Ngọc Sơn còn mãi với thời gian
Trời biếc xanh gọi tia nắng ngập tràn
Heo may lạnh gió mơn man tóc rối.

Hà Nội phố đang từng ngày thay đổi
Ba sáu phố phương vươn tới tầm cao
Phố Hàng Bông, Hàng Bạc, đến Hàng Đào
Đường Thanh Niên ngọt ngào hương mùa sữa

Hà Nội phố trái tim hồng chan chứa
Anh thấy không bên ô cửa nhà ai
Hoa tình yêu đua sắc nở trang đài
Màu tím ấy theo ta hoài năm tháng.

18. Ba mươi sáu phố phường – Thái Thăng Long

Hàng Buồm chẳng còn cánh buồm
Thuyền đậu nơi nào em đến
Sông Hồng cách xa biền biệt
Bãi ngô cát trắng mùa xuân.

Hàng Chuối
Đâu còn có chuối
Vài cây cơm nguội trăm tuổi
Lác đác những chú chim sâu.

Hàng Nâu
Rồi sang hàng Lược
Lược chải tóc em ngày xưa
Áo trắng tóc dài trên phố
Hương chanh hương cốm mùa thu.

Hàng Đào hoa đào mấy độ?
Hàng Bạc tìm thợ làm vàng
Hàng Cót rẽ về hàng Than
Hàng Da em tìm giầy dép.

Hàng Nón nón trắng dập dờn
Hàng Bông nào còn bông vải
Hàng Gai đàn ai đêm tối
Văng vẳng mấy giọng hát đào.

Hàng Mã chợ hoa ngày Tết
Hoa hồng đào thế Nhật Tân.
Run run rét về trong mắt
Mê hồn những sắc những hoa.

Ta yêu mái nhà phố Phái
Nguệch ngoạc đơn sơ tài hoa.
Ta yêu hàng cây bờ cỏ
Tháp Bút viết suốt ngàn năm.

Hồ Gươm Rùa vàng đã nổi
Mùa xuân em có về không?

Ba sáu phố phường Hà Nội.

19. Anh có về Hà Nội cùng em không? – Hoàng Anh

Anh có về Hà Nội cùng em không – Hoàng Anh

Sao không về Hà Nội một lần thôi
Anh sẽ thấy tháp rùa nơi Hoàn Kiếm
Đền Ngọc Sơn vẫn không ngừng kể chuyện
Hào hùng xưa khí thế vẫn vang trời.

Sao không về thủ đô cùng em chơi
Chùa Một Cột anh ơi còn mãi đó
Anh hãy về thương cụ rùa trăn trở
Dẫu mất rồi lòng người đó bao dung.

Đền Bạch Mã đền Voi Phục ung dung
Đềm Kim Liên dọc ngang cùng Trấn Quốc
Anh có về thành Cổ Loa non nước
Có em chờ cùng bước dưới đường hoa.

Phố bây giờ cũng khác phố xưa
Đường Cổ Ngư thệnh thang mùi hoa sữa
Anh có về nghe xuân nồng chan chứa
Hà Nội này em kể chuyện ngày mưa.

Sao không về Hà Nội ngắm hoa sữa
Bằng lăng tím rợp trời hoa phượng đỏ
Đêm du ca gió ngừng… thôi than thở
Thủ đô mình hoa nở… bốn mùa thương.

20. Đêm Hà Nội – Nghiêm Ánh Tuyết

Hà Nội mình trời đêm nay mát dịu
Chú ve già bận bịu dưới vòm cây
Ánh đèn đường theo gió chao nghiêng ngày
Soi quán cóc vỉa hè Kim Liên phố.

Chúng mình đó, chơi với nhau từ nhỏ
Nghịch đủ các trò nhất quỷ nhì ma
Kính lão rồi! Ồ vẫn trẻ tuổi già
Ghé quán nhỏ cùng nhâm nhi chuyện cũ.

Bia hè phố nhắc lại ngày gian khổ
Những buồn vui, hay đổ vỡ đời thường
Rồi an lòng bên bè bạn mến thương
Cùng chia sẻ, nghe đêm hè vị mặn.

Có nỗi nhớ cứ theo ta sâu đậm
Ký ức tuổi thơ, tình nghĩa thầy trò
Những con đường, những hờn giận vu vơ
Gom góp lại thành kho tàng cổ tích.

Phố về đêm trong không gian tĩnh mịch
Kể mãi về Hà Nội của chúng ta
Cả lũ mình cùng chung một mái nhà
Đi hay ở đều thiết tha tình nghĩa.

21. Hà Nội trong tôi – Nguyễn Đình Huân

Hà Nội trong tôi – Nguyễn Đình Huân

Về thăm Hà Nội sau chuyến đi dài
Thời gian nhạt nhoà không phai ký ức
Đền Ngọc Sơn bên cây cầu Thê Húc
Bao năm rồi vẫn đỏ rực màu sơn.

Hà Nội trong tôi ký ức mãi còn
Nắm tay mẹ chú bé con ngày ấy
Tiếng tàu điện leng keng chiều thứ bảy
Kem bờ hồ mới nghe thấy đã mê.

Hà Nội trong tôi là chốn đi về
Ga Hàng Cỏ nối liền quê với phố
Cầu Long biên ai đã từng đi bộ
Phía dưới sông Hồng cuộn đỏ phù sa.

Hà Nội trong tôi là chuyện kể của bà
Về sự tích gò Đống Đa ngày trước
Hồ Hoàn Kiếm trả gươm thần giữ nước
Ba sáu phố phường thân thuộc Thăng Long.

Hà Nội trong tôi là sáng mùa đông
Chợt gặp em đôi má hồng trên phố
Thiếu nữ Hà Thành tóc bay trong gió
Gặp một lần ta mãi nhớ không quên.

22. Hà Nội và em – Nguyên Hạnh

Anh nói rằng ra Hà Nội đi em
Nơi anh ở có Hồ Gươm soi bóng
Liễu ven hồ thướt tha như trong mộng
Tháp Rùa nghiêng soi bóng nước trong chiều!

Anh dắt em trong chiều tím tình yêu
Hôn thật nhẹ tóc em bay trong gió
Em nhìn kìa, Hà Nội -tim bé nhỏ
Thủ đô yêu, cả nước lại hướng về!

Anh xa em nhưng vẫn trọn câu thề
Ngày không xa đón em về Hà Nội
Mình cùng nhau dạo quanh hồ mỗi tối
Hoa sữa thơm ngây ngất chút men tình!

Hà Nội ơi, em đến lúc bình minh
Có anh rộng vòng tay đang chờ đón
Dẫu biết rằng cuộc sống còn bận rộn
Vẫn nhớ hoài ở nơi đó có anh!

23. Kỷ niệm xưa Hà Nội – Võ Sơn Lâm

Hà Nội ơi! Nhớ một chiều tháng sáu
Cơn mưa buồn đau đáu nhớ về em
Kỷ niệm ngày xưa bao nỗi khát thèm
Trong ký ức lấm lem chiều mưa đổ

Cầm tay nhau chúng mình đi dạo phố
Ánh đèn đường lố nhố những dòng xe
Ngát hương thơm mùi hoa sữa vỉa hè
Nghe rộn rã tiếng ve chiều hối hả.

Tết thiếu nhi mình cùng đi Hàng Mã
Sắm đèn lồng vội vã đón niềm vui
Tuổi ấu thơ thấy tiếc nuối bùi ngùi
Ôi cuộc sống bao vui buồn ngày ấy…

Hà Nội cho ta, niềm tin thức dậy
Trái tim hồng luôn thấy ánh bình minh
Thành phố hôm nay tươi đẹp lung linh
Trong ánh mắt thắm tình bao bè bạn.

Nhớ ngày xưa còn chìm trong lửa đạn
Tiếng máy bay réo loạn cả bầu trời
B52 tan tác rụng tả tơi
Hà Nội Điện Biên một thời máu lửa!

24. Em về Hà Nội cùng anh – Bằng Lăng Tím

Em về Hà Nội cùng anh – Bằng Lăng Tím

Hẹn sẽ về anh ra đón em không?
Xuân Hà Nội nắng hồng tươi đẹp lắm
Hồ Gươm nước in nền trời xanh thẳm
Hương ngàn hoa say đắm thật diệu kỳ.

Nhớ lần đầu ta dạo phố Tràng Thi
Tay đan nắm thầm thì anh khẽ bảo
Con đường nhỏ hàng cây đang thay áo
Từng chùm bông dạ thảo đủ sắc màu.

Kem Tràng Tiền vị ngọt thấm môi nhau
Yêu mãi nhé tình đầu trao tất cả
Xây tổ ấm trái tim hồng ta đã
Nhịp đập chung rộn rã buổi tương phùng.

Em sẽ về cho anh hết ngóng trông
Khao khát thỏa nỗi lòng khi xa cách
Bao nỗi nhớ trong lòng mang bộc bạch
Lắng nghe thôi chẳng trách dấu yêu à.

Mỗi con đường… mỗi góc phố ta qua
Tia nắng mới hiền hòa vương trải nhẹ
Vẳng đâu đó khúc nhạc Xuân vui vẻ
Tựa bên anh khe khẽ hát yêu đời.

25. Hà Nội trong ta – Hoài Bắc

Chia tay Hà Nội chiều nay
Hồ Tây liễu rủ nắng gầy hanh hao
Thu sang hạ vẫy tay chào
Hàng me nhuộm nắng, nghẹn ngào tơ vương.

Bước chân xa những phố phường
Ta mang nỗi nhớ đã từng trong ta
Bao năm mưa nắng, phôi pha
Ta yêu Hà Nội đậm đà, mến thương.

Em như con nước chiều vương
Bao nhiêu bến hẹn bờ thương trải dài,
Ta quay lại đất Đồng Nai
Nhớ trời Hà Nội, tháng ngày chia tay.

Chia xa với những mê say
Bức tranh Hà Nội đổi thay từng ngày.

26. Hà Nội mình anh – Nguyễn Huy Quang

Anh muốn về Hà Nội với em đây
Khi chiều xuống sương mây vờn bãng lãng
Nghe chim hót bên hiên nhà mỗi sáng
Những mộng mơ gửi nhờ áng thơ lòng.

Dòng Lam Giang ao ước gặp sông Hồng
Hai đầu nhớ mênh mông ngày mưa tạnh
Nơi phố thị thu vương buồn hưu quãnh
Em đâu rồi khi gió lạnh đông qua.

Nếu anh về Hà Nội liệu có xa
Tràng An đã lần nào ta gặp mặt
Tay chưa nắm mà sao lòng quặn thắt
Bởi vì em bắt ai đó phải chờ.

Thời gian trôi nhẩm đếm tính ngày giờ
Chiếc ghế đá bơ vơ từng đón đợi
Hàng liễu rủ ven hồ anh tìm tới
Nay cô liêu diệu vợi chỉ một mình.

27. Hà Nội mùa mưa – Nguyễn Đình Huân

Hà Nội mùa mưa – Nguyễn Đình Huân

Hà Nội mùa này lất phất mưa rơi
Hàng cây đẫm nước như có lời muốn nói
Người Hà Nội bây giờ đi rất vội
Đâu còn dịu dàng thanh lịch như xưa.

Hà Nội mùa này tầm tã cơn mưa
Những hàng cây to giờ cưa trơ gốc
Mùa xuân về cây đâm chồi nảy lộc
Cũng mong rằng cây mới sẽ lên nhanh.

Cho Hà Nội xưa vẫn mãi mãi xanh
Để ta viết câu thơ, mong manh Hà Nội phố
Cho người đi xa, mang trong lòng nỗi nhớ
Hà Nội tự hào, Hà Nội thân yêu.

Anh đã bên em đi trong nắng buổi chiều
Dưới tán cây đường Thanh Niên bóng rợp
Nhớ lại ngày xưa khi chúng mình tan lớp
Dọc con đường này mình ngắm hoàng hôn.

Gió hồ lao xao lay động tâm hồn
Ta đã trao nhau nụ hôn ngày ấy
Bây giờ anh ngồi đây, nhớ em biết mấy
Đợi em hoài mà có thấy em đâu.

Chắc em đã quên anh, quên mối tình đầu
Anh chẳng biết tìm em nơi đâu, giữa lòng Hà Nội
Hay em cũng theo người đời, sống vội
Bỏ mình anh ngồi đây ngắm mưa rơi.

28. Hà Nội ngày mưa bão – Tạ Thăng Hùng

Hà Nội ngày mưa bão
Chẳng còn ai đứng đợi gốc cây già
Đêm vắng người và ít tiếng xe qua
Nhà hát lớn ngủ trong chiều mưa bão.

Tin đầu tiên anh muốn nghe đài báo
Thời tiết hôm nay và dự báo ngày mai
Hà nội mưa, mưa cũng sẽ kéo dài
Em có kịp về khi mưa chiều sắp tới.

Hà Nội ơi mưa về đêm bối rối
Những bực dọc trong ngày sẽ tan hết trong mưa
Anh bồi hồi nhớ kỷ niệm ngày xưa
Thuở mới yêu nhau, chẳng sợ gì mưa bão.

Đêm hò hẹn mưa từng cơn ướt áo
Em gom về ghép lại viết thành thơ
Bài thơ tình vương vấn những cơn mưa
Trên cánh mỏng tình yêu hoa mới nở.

Hà Nội bão mưa, sông Hồng cuộn đỏ
Biết bao năm nước ngập đến ngang nhà
Chẳng thể yên lòng trong những chuyến đi xa
Cứ thấp thỏm, bồn chồn lòng ngóng đợi.

Nghe mưa bão muốn trở về Hà Nội
Chị bán hàng rong cũng vội đi về
Em đánh giày buồn bã nhớ sông quê
Còn đâu nữa lời chào rao báo mới.

Bác xích lô ngược chiều cơn gió thổi
Ướt trong mưa vẫn đợi khách cuối cùng
Cuối con đường sáng ngọn lửa chờ mong
Nhanh về với gia đình Hà Nội ngày mưa bão.

Trên đây là những bài thơ hay, đầy cảm xúc về mùa thu hà Nội. Qua những bài thơ trên sẽ giúp bạn có cái nhìn sâu sắc hơn về vẻ đẹp của Hà Nội, cái chất rất Hà Nội không lẫn đi đâu được, làm xao xuyến bất cứ du khách nào.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
You cannot copy content of this page