Giáo dục

Những bài thơ về mẹ hay nhất

Những bài thơ hay nhất về mẹ được các nhà thơ nổi tiếng làm để bày tỏ tình cảm thương mến tới đấng sinh thành. ThuThuatPhanMem.vn đã tổng hợp những bài thơ hay nhất về mẹ cho các bạn đọc thưởng thức.

BÀI THƠ: CHỈ CÓ THỂ LÀ MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Nắng dần tắt trên con đường nhỏ
Dáng mẹ gầy giẹo giọ liêu xiêu
Mẹ về để nấu cơm chiều
Bữa cơm đạm bạc thương yêu ấm lòng

Cả đời mẹ long đong vất vả
Cho chồng con quên cả thân mình
Một đời mẹ đã hy sinh
Tuổi xuân phai nhạt nghĩa tình đượm sâu

Mưa và nắng nhuộm màu tóc trắng
Bụi gian nan đọng lắng nếp nhăn
Rụng rồi thương lắm hàm răng
Lưng còng chân yếu ánh trăng cuối trời

Tình của mẹ sáng ngời dương thế
Lo cho con tấm bé đến già
Nghĩa tình son sắt cùng cha
Giản đơn dung dị mẹ là mẹ thôi

Con đi khắp chân trời góc bể
Ân tình nào sánh xuể mẹ yêu
Nghĩa dày độ lượng bao nhiêu
Có trong lòng mẹ sớm chiều bao dung.

BÀI THƠ: MẸ TÔI

Tác giả: Lộc Tịnh

Lau nước mắt vì con lam lũ,
Thấm mồ hôi bởi số nhọc nhằn.
Hàng nghìn, hàng vạn gian truân
Quê nghèo vất vả, phong trần gió sương.

Dù khốn khổ luôn nhường hạnh phúc,
Dẫu gian lao vẫn chúc yên bình.
Đời bạc bẽo, kiếp lênh đênh,
Thơ nào viết đủ nghĩa tình mẹ tôi.

Thiên thu sống không rời tay mẹ,
Tuế nguyệt cười chẳng rẽ đường duyên.
Ân sâu, nghĩa nặng chưa đền,
Vần thơ dang dở con xin tặng người.

BÀI THƠ: MẸ! TRONG TIẾNG GỌI TIM CON

Tác giả: Vượng Phạm

Nhọc nhằn nuôi lớn, dạy khôn
Say giấc no tròn, Mẹ bế Mẹ chăm
Đau những lúc đêm nằm mệt mỏi
Ốm thêm nhiều bởi đói vì con

Mong sao cuộc sống trường tồn
Mưu sinh Mẹ khổ, héo hon từng ngày
Chẳng ai hiểu…ai hay điều đó
Chỉ thấy mình từ nhỏ sướng, ngon

Nỗi đau khiến Mẹ hao mòn
Tuổi xuân lặng lẽ dành con dại khờ
Đời vất vả nào mơ với mộng
Mẹ hy sinh mở rộng tâm hồn

Đời vất vả nào mơ với mộng
Mẹ hy sinh mở rộng tâm hồn
Nhọc nhằn nuôi lớn, dạy khôn
Say giấc no tròn, Mẹ bế Mẹ chăm.

Đau những lúc đêm nằm mệt mỏi
Ốm thêm nhiều bởi đói vì con
Mong sao cuộc sống trường tồn
Mưu sinh Mẹ khổ, héo hon từng ngày.

Chẳng ai hiểu…ai hay điều đó
Chỉ thấy mình từ nhỏ sướng, ngon
Nỗi đau khiến Mẹ hao mòn
Tuổi xuân lặng lẽ dành con dại khờ.

BÀI THƠ: TÌNH MẸ

Tác giả: Đào Nguyễn

Tình của Mẹ muôn đời khắc mãi
Nghĩa sinh thành đó phải lòng ghi
Mẹ cho tất cả, nên thì…
Đền ơn, đáp nghĩa, đường đi tỏ tường

Năm tháng cũ sầu vương Mẹ khổ
Xạm da mà vẫn cố vì con
Đắng cay Mẹ cũng lo tròn
Hằn in mắt để lòng son ngậm ngùi

Bao cực khổ buồn vui vẫn gắng
Khó khăn mà Mẹ chẳng lời than
Mẹ ơi nghĩa cả vô vàn
Lòng con muốn Mẹ bình an tuổi già!

Giờ đã lớn rời xa để Mẹ…
Ở quê nhà quạnh quẽ buồn thêm
Những khi trở gió bên thềm
Bàn tay của Mẹ về đêm buốt nhiều

Con vẫn nhủ mình yêu kính Mẹ
Bởi làm con hiếu sẽ không rời
Những gì khó nhọc nào vơi
Trong lòng nguyện đáp, muôn đời chẳng quên.

Tình mẹ

BÀI THƠ: TÌNH MẸ 2

Tác giả: Hoa Cỏ May

Cuộc đời mẹ làm sao kể hết
Những tháng ngày mỏi mệt buồn trông
Mẹ yêu vất vả trên đồng
Mồ hôi đổ xuống để bông lúa vàng

Quê nhà ấy nặng mang tình nghĩa
Nỗi nhớ mong về phía con khờ
Một lời ru tiếng ầu ơ
Thương người mẹ đã mong chờ đợi con

Trời giữa hạ lối mòn vai gánh
Tiết thu vàng cũng chạnh lòng thương
Gầy vai tóc bạc trăm đường
Lập đông còn đó giọt sương trắng màu

Tình mẹ đó ngàn sau nhớ mãi
Gió xuân về ấm lại đời con
Dù cho biển cạn núi mòn
Nghĩa ân của mẹ mãi son cuộc đời.

BÀI THƠ: NHỚ MẸ

Tác giả: Lê Văn Nhơn

Đã lâu lắm chưa về thăm mạ
Ăn bữa cơm giòn giã thơm ngon
Canh cà rau muống bàn tròn
Gia đình sum họp còn hơn thiên đường

Con kính chúc ở phương xa đó
Mẹ thật vui đừng có u sầu
Để cho mẹ mãi sống lâu
Để cho mẹ mãi bạc đầu với cha

Con xin hứa về nhà thăm mẹ
Ngày tết âm con sẽ kề bên
Vòng tay nống ấm lâu bền
Của cha lẫn mẹ cộng thêm nụ cười.

BÀI THƠ: MẸ LÀ TẤT CẢ

Tác giả: Vũ Thắm

Về bên mẹ con lại thấy bình yên
Không lo lắng chẳng muộn phiền như trước
Khỏi đợi chờ, rồi còn lo cơm nước
Nén nỗi lòng cô độc bước trong đêm

Ở cạnh mẹ con hạnh phúc nhiều thêm
Mong buổi tối mẹ êm đềm giấc ngủ
Yêu thương con biết bao nhiêu cho đủ
Bao lỗi lầm chuyện cũ mẹ thứ tha

Ngồi với mẹ nhớ những ngày tháng qua
Bởi ích kỷ con rời xa mẹ mãi
Biết nhiều khi mẹ trầm tư khắc khoải
Giận con khờ chưa biết phải tính sao

Ngủ với mẹ gối đầu cứ ước ao
Thèm đùa giỡn như ngày nao còn nhỏ
Bên ngoài kia trăng đang dần sáng tỏ
Bao lời khuyên con lỡ bỏ ngoài tai

Để giờ đây tuổi xuân đã chớm phai
Con xin lỗi! Con đã sai Mẹ ạ
Mẹ vì con lao tâm còn vất vả
Chỉ mẹ hiền là tất cả đời con!

BÀI THƠ: MẸ

Tác giả: Phương Trang

Bởi mẹ khổ làn da xạm nắng
Cả một đời gánh nặng nuôi con
Trăng khuya còn lúc héo mòn
Thân người còm cõi nước non vơi đầy

Công trời biển mẹ đây có kể
Bao nhọc nhằn tiếp kế đến nay
Mồ hôi thánh thót luống cày
Cho con cơm trắng đêm say giấc nồng

Cơm chan lệ hè đông lạnh nóng
Nhường cho con áo mỏng mẹ mang
Quay đi nước mắt hai hàng
Đem về hạnh phúc nắng vàng thương yêu.

Bài thơ Mẹ

THƠ LỤC BÁT: KÝ ỨC LỜI RU

Tác giả: Ho Nhu

Tôi về tìm lại lời ru
Mẹ ca thuở trước để bù tuổi thơ
Con cò, con vạc ngu ngơ
Cành mềm cũng đậu để mờ lộn ao

Lời ru êm dịu ngọt ngào
Vọng theo tôi mãi tiếng rao “bà còng”
“Bà đi qua quảng đường cong”…
“Cái tô, cái tép” thật lòng hảo tâm

Gặp người con gái xứng tầm
Chọn nơi tra hạt ươm mầm gieo cây
Thế rồi chờ đợi tháng ngày
Trúc mai hợp phận nắm tay lên thuyền

Phận em là gái thuyền quyên
Cầu mong thắm đượm hợp duyên anh hùng
Trúc mai muốn hợp tương phùng
Lời ru của mẹ muốn chung lối về

Nhưng rồi cách trở sơn khê
Đâu còn lời hẹn thóc thề đã trao
Đâu còn câu hát ngọt ngào
Chuyện tình hai ngã mãi vào giấc mơ.

LỤC BÁT MẸ

Tác giả: Phan Hạnh

Cả đời mẹ vẫn theo con
Nắng mưa sương gió mãi còn đeo mang
Muối dưa nghịch cảnh trái ngang
Thơm tho trong sạch đàng hoàng yên vui

Xua đi bao cảnh bùi ngùi
Vì ta có mẹ đậm mùi nghĩa nhân
Dũa mài rèn luyện bản thân
Giữ gìn khí phách bình an mạnh lành

Mẹ cười hoa nở tươi xanh
Con vui thấy mẹ hiền lành đáng yêu
Cho dù cuộc sống liêu xiêu
Nhờ Người con hiểu được điều thâm sâu

Vững tay vượt sóng bể dâu
Sẻ chia chung sức thương nhau thật lòng
Tuy chưa hoàn hảo thắm hồng
Nhưng ta vẫn thấy ấm nồng tình thân.

BÀI THƠ: NÓI VỚI MẸ

Tác giả: Nắng Mai

Con đang lớn trong vòng tay mẹ
Từng phút giây mạnh mẽ vươn mình
Con trong mắt mẹ lung linh
Gối mềm đón nhận ân tình mẹ trao

Đưa con tới ngọt ngào êm giấc
Giữa mưa phùn gió bấc nằm say
Mái nhà là một vòng tay
Là hời ru hỡi chan đầy tình thương

Mẹ hứng trọn phong sương bão vũ
Dành con phần bầu vú sữa ngon
Lớn trong dáng mẹ hao mòn
Gói tình ngụm sữa chở con vào đời

Tình mẹ lớn như trời biển rộng
Ban cho con sự sống hình hài
Cho con nhìn ánh nắng mai
Dắt dìu đưa lối tương lai diệu kỳ

Mỗi bước đi ngay mai chập chững
Ngã đau nhờ mẹ dựng con lên
Luôn luôn có mẹ kề bên
Ơn đời ban tặng mẹ hiền cho con.

BÀI THƠ: CON MƠ MỘT NGÀY

Tác giả: Quý Phương

Con biết thời gian từng phút cứ trôi
Nhưng vẫn muốn một lần thôi níu lại
Trở về ngày xưa cạnh bên Mẹ mãi
Dù khó nghèo nhưng ta lại yêu thương

Đầy ắp trong mơ chân bước đến trường
Hàng cây ngã nghiêng bên đường xào xạc
Chim trên cành chuyền líu lo ca hót
Bờ đê trên đồng in bước con đi

Lúa mơn xanh như con gái dậy thì
Tiếng người cấy cày ruộng vừa mới gặt
Khói tỏa thơm mùi rạ ai vừa cắt
Gom lại đốt đồng cay mắt trẻ thơ

Nơi sân nhà con ngồi đó đợi chờ
Bóng Mẹ thoáng vừa về ngang đầu ngõ
Chân sáo chạy nhanh líu lo mừng rỡ
A Mẹ chợ về có bánh gì không

Tuổi thơ ơi sao đọng mãi trong lòng
Là dáng Mẹ tôi chợ chiều chợ sáng
Đêm từng đêm cùng Mẹ ngồi ca hát
Bắt con cua về cho Mẹ nấu canh

Mấy mươi năm rồi thắm thoắt trôi nhanh
Ký ức tuổi thơ con không quên được
Ngày Mẹ mất đi con thầm ao ước
Một lần trong đời quay ngược thời gian.

Con mơ một ngày

BÀI THƠ: MÃI GỌI MẸ ƠI

Tác giả: Sương Trần

Cuối Đông se lạnh cõi lòng
Đời con sao mãi long đong giữa đường
Mẹ ơi nỗi nhớ vấn vương
Xuân về năm ấy muôn phương bộn bề!

Vì đời trọn nghĩa phu thê
Đắng cay cam chịu biết về nơi đâu!
Xót xa con mãi ôm sầu
Mẹ như tia nắng ngẫng đầu gọi con!

Chim non cất tiếng héo hon
Tìm về tổ ấm biết còn được không?
Thương con mẹ phải đắng lòng
Ngược xuôi chia sẻ cái vòng thế gian!

Mong con trẻ khỏi gian nan
Thoát cơn hoạn nạn muôn vàng khó khăn
Xót lòng mẹ biết hay chăng!
Tim con thổn thức báo rằng mẹ ơi!

Bây giờ dù có chơi vơi
Lòng con mãi nhớ những lời mẹ ru!
Bài ca vọng mãi nghìn thu
Bao la lòng mẹ chỉnh chu muôn đời!

Đêm nay nghìn vạn sao rơi
Thay lòng xin lỗi ngàn lời mẹ yêu!
Thấm sâu nhận thấy bao điều
Tháng năm bên mẹ đậm nhiều tình thương!

Rồi đây trên khắp nẽo đường
Con yêu của mẹ bốn phương vọng về!
Một thời kỷ niệm say mê
Phút giây đầm ấm hương quê mặn mà!

Tình yêu của mẹ bao la
Nhớ thương phụ mẫu thiết tha dâng trào!
Mẹ ơi! Mãi gọi ngọt ngào!
Trọn đời ghi nhớ khắc vào tim con!

BÀI THƠ: CHIẾC BÓNG THU VÀNG

Tác giả: Võ Anh Tài

Thu về khi lá còn non
Gió hiu hiu lạnh làm con nhớ nhiều
Dáng Mẹ gầy gò thân yêu
Áo nâu trăm mảnh sớm chiều gian nan

Mẹ chưa được phút thanh nhàn
Cơm thì khoai độn với ngàn đắng cay
Cái nghèo quanh quẩn đâu đây
Bữa kia còn thiếu bữa này đã sang

Đời như chiếc bóng thu vàng
Chợ khuya quang gánh nhịp nhàng Mẹ rao
Vang xa từng tiếng ngọt ngào
Dứt câu nghe lệ dâng trào… ai hay.

BÀI THƠ: NHỚ MẸ NƠI QUÊ

Tác giả: Thanh An

Đêm về tỉnh mịch phủ màn sương
Một bóng mẹ tôi dưới vệ đường
Lượm nhặt ve chai giành để bán
Cho con mua sách học ra trường

Giờ đây con trẻ đà khôn lớn
Nhớ lắm xưa kia mẹ rất thương
Ki cỏm từng hào xu cắc lẻ
Mẹ tôi sánh tựa ánh hào dương

Nay con đi biệt sống tha phương
Tìm kiếm sự nghiệp mọi nẻo đường
Để mẹ cô đơn nhà trống vắng
Lòng con hoài nhớ vọng quê hương.

BÀI THƠ: THÔI.. TA VỀ VỚI MẸ TA

Tác giả: Nguyễn Dũng

Thôi…ta về với mẹ ta !
Sau lưng bỏ lại phong ba đoạn trường
Tìm quen hình bóng thân thương
Dáng còng lưng Mẹ tóc sương phủ mờ.

Lời ru dọc cõi ấu thơ
Một sương hai nắng Mẹ giờ tám mươi
Con đi biền biệt xa xôi
Thời gian lặng lẽ cuốn trôi tuổi già.

Thôi…ta về với Mẹ ta!
Đơn sơ cũng mãi mãi là hương quê
Về đây bến nước triền đê
Ầu ơ…thèm tiếng vỗ về trong nôi.

Thời gian ơi…hãy ngừng trôi !
Để cho Mẹ mãi cùng tôi trên đời
Long đong trọn kiếp con người
Buồn nghe nước mắt chảy xuôi…xế tà.

Thôi…ta về với Mẹ ta !
Dù no dù đói vẫn là QUÊ HƯƠNG.

Thôi ta về với mẹ ta

BÀI THƠ: MẸ NHƯ TRỜI BIỂN BAO LA

Tác giả: Hoài Thương

Mẹ ơi đêm đã khuya rồi
Ở bên hiên vắng con ngồi đếm sao
Nỗi niềm gửi tới trời cao
Lệ cay khoé mắt lẫn vào bóng đêm

Hiu hiu gió lạnh bên thềm
Tâm tư trĩu nặng càng thêm vỡ oà
Cuộc đời bao nỗi xót xa
Phủ lên mái tóc mẹ già của con

Trách mình chữ hiếu chưa tròn
Tuổi già chân yếu mẹ còn chuân chuyên
Hao gầy giấc ngủ chẳng yên
Biết bao lo lắng muộn phiền vì con

Mẹ ơi bể cạn non mòn
Trong tim con mãi vẫn còn khắc ghi
Dù đời ngang trái thị phi
Nhưng con có mẹ chuyện gì cũng qua.

BÀI THƠ: CON CÒ

Tác giả: Chế Lan Viên

Con còn bế trên tay
Con chưa biết con cò
Nhưng trong lời mẹ hát
Có cánh cò đang bay:
“Con cò bay la
Con cò bay lả
Con cò Cổng Phủ
Con cò Đồng Đăng…”
Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn
Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ
“Con cò ăn đêm
Con cò xa tổ
Cò gặp cành mềm
Cò sợ xáo măng…”
Ngủ yên, ngủ yên, cò ơi, chớ sợ
Cành có mềm, mẹ đã sẵn tay nâng
Trong lời ru của mẹ thấm hơi xuân
Con chưa biết con cò con vạc
Con chưa biết những cành mềm mẹ hát
Sữa mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân

Ngủ yên, ngủ yên, ngủ yên
Cho cò trắng đến làm quen
Cò đứng ở quanh nôi
Rồi cò vào trong tổ
Con ngủ yên thì cò cũng ngủ
Cánh của cò, hai đứa đắp chung đôi
Mai khôn lớn, con theo cò đi học
Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân
Lớn lên, lớn lên, lớn lên…
Con làm gì?
Con làm thi sĩ
Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ
Trước hiên nhà
Và trong hơi mát câu văn

Dù ở gần con
Dù ở xa con
Lên rừng xuống bể
Cò sẽ tìm con
Cò mãi yêu con
Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con
À ơi!
Một con cò thôi
Con cò mẹ hát
Cũng là cuộc đời
Vỗ cánh qua nôi
Ngủ đi, ngủ đi!
Cho cánh cò, cánh vạc
Cho cả sắc trời
Đến hát
Quanh nôi.

BÀI THƠ: MẸ ỐM

Tác giả: Trần Đăng Khoa

Mọi hôm mẹ thích vui chơi
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
Lá trầu khô giữa cơi trầu
Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay

Cánh màn khép lỏng cả ngày
Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan

Khắp người đau buốt, nóng ran
Mẹ ơi! Cô bác xóm làng đến thăm
Người cho trứng, người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào

Sáng nay trời đổ mưa rào
Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
Cả đời đi gió đi sương
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi

Mẹ vui, con có quản gì
Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
Rồi con diễn kịch giữa nhà
Một mình con sắm cả ba vai chèo

Vì con, mẹ khổ đủ điều
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
Con mong mẹ khỏe dần dần
Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say
Rồi ra đọc sách, cấy cày
Mẹ là đất nước, tháng ngày của con.

Mẹ ốm

BÀI THƠ: TÌNH QUÊ VÀ MẸ

Tác giả: Hoàng Hải

Chiều chiều nhìn về cuối trời
Lòng ta lại nhớ về nơi sinh thành
Nhớ lối nhỏ, hàng cau xanh
Khói bếp phủ kín, mái tranh mỗi chiều.

Lũy tre trước ngõ liêu xiêu
Thân già uốn lượn, phù điêu giữa trời
Lá vàng ve vẫy rụng rời
Như chào đón khách gọi mời xuân sang.

Lối vào cau già thẳng hàng
Hoa cau rơi rụng, trắng vàng đầy sân
Đâu đây còn in dấu chân
Mẹ già chăm sóc ân cần từng cây

Bên kia lùng lẵng chiếc dây
Treo cái gàu nước còn đây thuở nào
Chợt nghe lệ muốn tuôn trào
Giếng nước của mẹ ngọt nào biết bao

Tình quê quá đổi dạt dào
Tình mẹ ấm áp, ai nào dễ quên
Dẫu cho cách trở đôi bên
Tình quê, tình mẹ vững bền thiên thu.

BÀI THƠ: Xuống Đường

Tác giả: Nguyễn Khoa Điềm
Những bà mẹ đo chân vào thần tích
Để hoài thai triệu triệu những anh hùng
Những anh hùng Việt Nam chống Mỹ
Đang xuống đường như nắng xuống quê hương.

BÀI THƠ: Mẹ!

Tác giả: Hương Ngọc Lan

Chưa bao giờ con viết trọn bài thơ về Mẹ
Bởi chẳng đủ ngôn từ … để kể hết lòng Mẹ bao la
Mẹ – người đàn bà cả đời hứng giông bão phong ba
Che chở các con, nhẹ nhàng nâng niu con từng bước

Mẹ – người đàn bà chẳng quản nhọc nhằn để vẹn toàn sau trước
Tóc trắng hết cả đầu, đôi má cóp, da nhăn
Người mà đêm ngày vượt qua những khó khăn
Dù lòng có đói, vẫn mỉm cười cho các con no ấm

Mẹ – từ lúc sinh con ra cho đến khi mắt nhắm
Hy sinh cuộc đời chỉ đổi lấy nụ cười trẻ thơ
Mẹ – bờ vai gầy run run theo nhịp võng ầu ơ
Thấy con khôn lớn là thấy mình hạnh phúc

Con chưa bao giờ viết trọn bài thơ về Mẹ
Bởi chẳng thể nào nói hết được sự hy sinh
Mẹ đẹp hơn cả trăm ngàn đóa hoa xinh
Người đàn bà – trái tim vĩ đại hơn mặt trời rực rỡ

Con không thể nào viết trọn bài thơ về Mẹ
Và cũng chẳng thể nào nói hết được
con yêu Mẹ
Mẹ ơi!

BÀI THƠ: MẸ KÍNH YÊU

Tác giả: Nguyễn Quang Long

Giữa đêm khuya viết dòng thơ về mẹ
Tỏ tấm lòng mà nước mắt trào rơi
Mẹ của tôi đẹp nhất ở trên đời
Thiêng liêng nhất với tôi là mẹ

Nhớ kỉ niệm thời tôi còn bé
Chiếc nôi êm tôi ngủ mẹ ngồi đưa
Tiếng ầu ơ mẹ hát ru trưa
Mẹ ru bằng lời ru êm ái

Những kỉ niệm xưa còn vọng mãi
Đói năm nào cực khổ quá mẹ ơi
Mẹ nhịn ăn nhường con trẻ mẹ cười
Giờ nhớ lại mà vui buồn da diết

Giờ ngồi đây trên tay cầm cây viết
Kính dâng lên mẹ mấy vần thơ
Mẹ kính yêu con trẻ vẫn dại khờ
Và mãi mãi là trẻ thơ của mẹ

Mẹ kính yêu hãy yên lòng mẹ nhé
Dù đường đời con lắm trông gai
Con mãi nhìn hướng tới tương lai
Vì đã có vòng tay của mẹ.

Mẹ kính yêu

BÀI THƠ: NGỌT NGÀO CỦA MẸ

Tác giả: T.a

Suốt bấy lâu cứ mê mải thơ tình
Dở dang mãi bài thơ về mẹ
Mẹ ơi , con còn quá trẻ
Để biến những ngọt ngào Mẹ
cho con thành thơ

Trong tủi hờn con lại trở về đây
Về bên mẹ , nghe lòng mình ấm áp
Con lại như con mèo ngoan lấm láp
Đời chỉ còn có mẹ và con

Dịu nỗi buồn con xuống biển lên non
Mẹ độ lượng vẫn đợi con ngày tháng
Con bình thản trước mọi điều cay đắng
Con chỉ thương những ngọt ngào của
Mẹ mà thôi
Ngọt ngào này mẹ hát bên nôi
Bên giấc ngủ của con bên những
bài con học
Con lớn , con vui , con cười , con khóc
Nước mắt cũng ngọt lành khi có mẹ ở bên
Bây giờ con lớn khôn thêm
Hiểu ngọt ngào phải chắt từ mặn đắng
Hiểu thế nào là tình yêu sâu nặng
Của Mẹ đi theo con suốt cuộc đời

Con đi chân cứng , Mẹ ơi
Con sẽ về với những niềm vui nhỏ
Hạnh phúc vô bờ con xin chia sẻ
Bù đắp những ngọt ngào Mẹ tưới
đẫm hồn con…

BÀI THƠ: VẦN THƠ DÂNG MẸ

Tác giả: Nguyên Đỗ

Con lại viết những vầng thơ về Mẹ
Mẹ nhân từ, Mẹ hiền dịu, thiết tha
Mẹ thương con, Mẹ trung nghĩa, thật thà
Tình của Mẹ hơn non cao, biển cả

Mẹ đỡ nâng từng lúc con vấp ngã
Me ủi an khi con thoáng u buồn
Tình Mẹ nồng, ấm áp nắng mùa Xuân
Cho bầy – én – đàn – con tung cánh lượn

Con vẫn nhớ những đêm khuya về muộn
Mẹ thức chờ mở cổng đón hân hoan
Nhỏ nhẹ khuyên, “Đừng trễ nữa, con ngoan…”
Đôi mắt Mẹ long lanh như rướm lệ…

Mẹ lo lắng sợ rủi ro, từng tí
Những người con rồi lần lượt tung bay
Mẹ chờ mong từng đứa một hằng ngày
Tóc bạc đi, nét nhăn hằn trên trán

Gương nhẫn nại vỗ về khi chán nản
Đức hy sinh Mẹ hướng dẫn đời con
Nghĩa Mẹ soi cho bổn phận vuông tròn
Cám ơn Mẹ, Mẹ mãi là Hiền Mẫu.

BÀI THƠ: BẦM ƠI!

Tác giả: Tố Hữu
Ai về thăm mẹ quê ta
Chiều nay có đứa con xa nhớ thầm…
Bầm ơi có rét không bầm!
Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn
Bầm ra ruộng cấy bầm run
Chân lội dưới bùn, tay cấy mạ non
Mạ non bầm cấy mấy đon
Ruột gan bầm lại thương con mấy lần.
Mưa phùn ướt áo tứ thân
Mưa bao nhiêu hạt, thương bầm bấy nhiêu!
Bầm ơi, sớm sớm chiều chiều
Thương con, bầm chớ lo nhiều bầm nghe!
Con đi trăm núi ngàn khe
Chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm
Con đi đánh giặc mười năm
Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi.
Con ra tiền tuyến xa xôi
Yêu bầm yêu nước, cả đôi mẹ hiền.
Nhớ thương con bầm yên tâm nhé
Bầm của con, mẹ Vệ quốc quân.
Con đi xa cũng như gần
Anh em đồng chí quây quần là con.
Bầm yêu con, yêu luôn đồng chí
Bầm quý con, bầm quý anh em.
Bầm ơi, liền khúc ruột mềm
Có con có mẹ, còn thêm đồng bào
Con đi mỗi bước gian lao
Xa bầm nhưng lại có bao nhiêu bầm!
Bao bà cụ từ tâm như mẹ
Yêu quý con như đẻ con ra.
Cho con nào áo nào quà
Cho củi con sưởi, cho nhà con ngơi.
Con đi, con lớn lên rồi
Chỉ thương bầm ở nhà ngồi nhớ con!
Nhớ con, bầm nhé đừng buồn
Giặc tan, con lại sớm hôm cùng bầm.
Mẹ già tóc bạc hoa râm
Chiều nay chắc cụng nghe thầm tiếng con…

BÀI THƠ: MẸ TÔI

Tác giả: Nguyễn Trọng Tạo

Mẹ tôi dòng dõi nhà quê
Trầu cau thừ thuở chưa về làm dâu
Áo sồi nâu, mấn bùn nâu
Trắng trong dải yếm bắc cầu nên duyên

Cha tôi chẳng đỗ trạng nguyên
Ông đồ hay chữ thường quên việc nhà
Mẹ tôi chẳng tiếng kêu ca
Hai tay đồng áng lợn gà nồi niêu

Chồng con duyên phận phải chiều
Ca dao ru lúa câu Kiều ru con
Gái trai bảy đứa vuông tròn
Chiến tranh mình mẹ ngóng con, thờ chồng

Bây giờ phố chật người đông
Đứa nam đứa bắc nâu sồng mẹ thăm
(Tuổi già đi lại khó khăn
Thương con nhớ cháu đêm nằm chẳng yên)

Mẹ tôi tóc bạc răng đen
Nhớ thương xanh thắm một miền nhà quê.

Bài thơ Mẹ tôi

BÀI THƠ: MƠ THẤY MẸ

Tác giả: Hoàng Tạo

Trải mấy năm trời bao gió mưa,
Đêm nay mừng thấy mẹ trong mơ.
Da mồi tóc bạc như ngày ấy,
Áo vải quần thâm vẫn nếp xưa.
Phảng phất như buồn tình cách biệt,
Bâng khuâng chưa hết chuyện chào thưa.
Mẹ ơi con biết đâu là mộng,
Mộng tỉnh đời con lại ngẩn ngơ.

BÀI THƠ: MẸ CON

Tác giả: Xuân Diệu

Mẹ bồng con đang bú
Đi Đại hội Nông dân,
Mẹ chăm chú tinh thần,
Con trong tay thiếp ngủ.

Tay mẹ còn khe khẽ
Quạt phơ phất cho con;
Con nghênh nghênh má tròn,
Sữa còn vương trên má.

Mẹ đi từ Đồng Trẩm
Về học tập trong Đình;
Chồng cán bộ thôn mình,
Vừa đấu tranh, sản xuất.

Mỗi lời nghe giảng giải,
Đau xót lại trào lên.
Con của mẹ mẹ nhìn,
Nhớ trăm nghìn khổ ải.

Năm đói, chồng đi ở,
Bị địa chủ quỵt công;
Vợ thoi thóp chờ trông
Ít gạo tiền – không thấy.

Nửa năm về, tay trắng,
Con hai đứa chết rồi;
Cha sáu chục chôn vùi;
Nhà tan hoang, xơ xác.

Đi, còn quần áo tốt,
Về, quần cộc vải thưa.
Đi, khoẻ mạnh cày bừa,
Về, mặt xanh xương bọc.

Con đầu không chết đói,
Năm nay đã lên mười.
Ôm con nhỏ bồi hồi
Căm tức loài gian ác.

Con cựa mình, mở mắt;
Mẹ bế xốc lên hôn.
Mẹ quyết giữ lấy con
Cho lớn khôn, no ấm.

Con thơm tho, bụ bẫm,
Đẹp hơn bố mẹ nhiều.
Mẹ dám nắng đen điu,
Con hồng hào, sáng sủa.

Mẹ hãy còn rách vá,
Con đã được áo hoa;
Cổ đỏ, áo hoa cà,
Mẹ dành cho con mặc.

Nửa đời mẹ đã khổ,
Nhưng con sẽ sướng vui.
Ruộng đất đổi tay người,
Nụ cười mai sẽ nở.

BÀI THƠ: XUÂN VẮNG MẸ

Tác giả: Phong Nguyễn

Xuân về chưa, côn trùng lên tiếng nhạc,
Dìu dịu buồn khúc hát tiễn đông đi?!
Tết cận kề buồn lại vắt lên mi
Không vội vã… chẳng thiết gì nữa cả!

Đối với ta xuân trở thành xa lạ
Chẳng mặn mà như mấy độ xuân qua…
Kể từ ngày thân mẫu phải đi xa
Lòng chợt thấy mùa xuân như đã mất!

Ta về lại lặng thầm bên nắm đất
Khói hương tàn lất phất giọt mưa xuân
Nhớ ngày xưa vào dịp tết vui mừng
Hăm hở lắm mau về cùng bên Mẹ…

Mắt âu yếm nhìn ta như đứa trẻ
Để vỡ òa hạnh phúc ngập bờ môi.
Tết nay về còn đâu nữa, Mẹ ơi.
Sau chái nhỏ ai trông nồi bánh tét?

Ai khêu lữa khi mỗi lần bếp nghẹt?
Ai mỉm cười nhìn cháu nghịch đùa vui
Tết nay về không còn nữa cuộc chơi
Ba thế hệ với bộ bài tứ sắc…

Bức “xích ky” Mẹ đăm chiêu đôi mắt
Mong chực chờ ra pháo trắng ăn đôi…
Cầm ba con Mẹ cứ mãi bồi hồi
Thầm mong mỏi được “dậy khui” ăn lớn..

Tết năm nay cháu con không đùa giỡn
Vắng Mẹ rồi lớn nhỏ chẳng còn chơi
Tết này về còn gì nữa mà vui
Nhìn di ảnh con ngậm ngùi nhớ Mẹ…

Khói hương bay giữa mộ phần quạnh quẽ
Dưới suối vàng cầu nguyện Mẹ bình a
Xuân sắp về trên khắp chốn nhân gian
Với con Mẹ, xuân đã tàn từ ấy!..

Xuân vắng mẹ

BÀI THƠ: MẸ VÀ QUẢ

Tác giả: Nguyễn Khoa Điềm

Những mùa quả mẹ tôi hái được
Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng
Những mùa quả lặn rồi lại mọc
Như mặt trời, khi như mặt trăng.

Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
Còn những bí và bầu thì lớn xuống
Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn
Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi.

Và chúng tôi một thứ quả trên đời
Bảy mươi tuổi mẹ mong chờ được hái
Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi
Mình vẫn còn một thứ quả non xanh.

BÀI THƠ: NHỮNG LUỐNG CÀY BẬT KHÓC

Tác giả: Nguyễn Thị Việt Hà

Cha uống rượu
Rượu ngấm vào ngực mẹ
Mẹ chiều chuộng những cơn say
Mảnh thuỷ tinh bắn lên không trung quay lại
cắm vào mười ngón tay không còn trẻ
Chiếc áo cha mặc nồng mùi phố thị
Chiếc khăn mẹ đội đầu thơm mùi bùn đất
Cây cột nhà giật mình những khi
Mẹ vác rạ lúa để góc sân chưa kịp phơi
Đã thành hơi cay
Thành cơn say
Ngả nghiêng
Tiếng chúc tụng, âm thanh cụng ly
Tươi như sân thóc
Luống cày mệt nhọc
Hoàng hôn bật khóc
Những giọt
Nhỏ
Trong
Như rượu gốc
Từ khoé mắt mẹ ướt cả đêm rằm.

BÀI THƠ: HÁT RU CHO MẸ

Tác giả: Trần Kiêu Bạc

Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm

Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mẹ ngao du cõi khôn cùng
Nhớ con xin mẹ thong dong trở về

Lá vàng mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào

Lá vàng mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đã qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương

Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi, mẹ ngủ… ầu ơ!

Hát ru cho mẹ

BÀI THƠ: TÌNH MẸ

Tác giả: Lại Văn Hạ

Cho con giấc ngủ trong nôi
Ngọt ngào lời mẹ à ơi tháng ngày
Gió về từ những bàn tay
Lời ru của mẹ đong đầy giấc con

À ơi hình bóng nước non
Có con sáo sậu, đậu mòn cành đa
Dịu dàng câu hát dân ca
Giọt mồ hôi mặn chắt ra lúa vàng

Xanh xanh là luỹ tre làng
Dòng sông biêng biếc bên hàng phi lao
Ấm lòng con khúc ca dao
Rót vào con những ngọt ngào thương yêu

Thương sao làn khói lam chiều
Từ mái rạ chốn quê nghèo bay lên
Ngủ yên, con nhé ngủ yên
À ơi… tiếng mẹ dịu hiền ru con…

BÀI THƠ: BẾP QUÊ

Tác giả: Nguyễn Giang San

Mẹ ngồi nhóm bếp lá dừa
Khói lên mây trắng cho vừa hoàng hôn
Bếp quê nào có nghèo hơn
Chắt chiu mẹ giữ yêu thương từng ngày.

Nhọc nhằn hằn dấu tay chai
Mẹ qua trăm đắng nghìn cay cuộc đời
Cho môi con thắm nụ cười
Theo năm tháng lớn lên rồi… con xa!

Những chiều mây trắng bay qua
Còn mình mẹ với là đà khói lên
Con dần thưa nhớ rồi quên
Bát canh rau đắng hái bên hiên nhà

Bàn chân nương dấu phù hoa
Buồn vui theo nếp ngày qua bình thường
Chiều nay cúc dậy thơm hương
Sững lòng khuyết những yêu thương lâu rồi!

Xin về với mẹ ta thôi
Bếp quê khói vẫn lên trời mây bay
Mẹ già khóe mắt cay cay
Con xin cúi nhận lỗi này mẹ ơi!

BÀI THƠ: MẸ

Tác giả: Rimba

Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ
Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi
Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời
Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ.

Những kỷ niệm xa xưa còn lưu dấu
Chiếc nôi êm tôi ngủ mẹ ngồi đưa
Hồn ca dao phảng phất giấc ban trưa
Mẹ tôi đã ru tôi vào sông núi.

Những miếng khoai tôi ăn tranh phần mẹ
Ðói năm nào… khổ cực quá mẹ ơi
Mẹ cho con, mẹ nhịn, mẹ vẫn vui
Giờ nghĩ đến tôi buồn khôn xiết kể.

Nay dâng mẹ mấy vần thơ sầu muộn
Mẹ đi rồi… kỷ niệm vẫn trong con
Trên thiên đàng con biết chắc mẹ còn
Theo sát bước chân con nơi trần thế.

BÀI THƠ: MẸ ƠI, ĐỜI MẸ!

Tác giả: Huy Cận

Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều
Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
“Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt!” Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy đi cày
Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.
Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.
Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.

Mẹ ơi đời mẹ

BÀI THƠ: MẸ

Tác giả: Nguyễn Trung Kiên

Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con
Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn
Khi bước chân con không còn chập chững
Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.

Chẳng có gì so được tình thương
Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống
Dẫu biển kia có sâu có rộng
Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên.

Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên
Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ
Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu
Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu
Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau.

Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu
Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm
Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn
Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi.

Mỗi lần con lên tỉnh dự thi
Là đêm đó mẹ ở nhà thao thức
Dẫu trong cuộc sống nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút
Con biết rằng mẹ vẫn thương con

Có tình thương nào có thể so sánh hơn
Và suốt đời như tình thương của mẹ
Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế
Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi!

Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết của ThuThuatPhanMem.vn chúng tôi về những bài thơ về mẹ hay nhất. Chúc các bạn và mẹ mình có những khoảng thời gian hạnh phúc tuyệt vời bên nhau.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
You cannot copy content of this page